Bồ của con trai vác bụng tới ăn vạ, mẹ chồng ném muối thẳng mặt: Tiễn vong

Lão dựa được vào bố mẹ, bản thân em cũng gánh vác hết kinh tế nên lão sống vô tâm, 35 tuổi vẫn lông bông chơi bời. Việc nay làm mai nghỉ chẳng đâu vào đâu

Lão dựa được vào bố mẹ, bản thân em cũng gánh vác hết kinh tế nên lão sống vô tâm, 35 tuổi vẫn lông bông chơi bời. Việc nay làm mai nghỉ chẳng đâu vào đâu

Ngày con gái, mỗi lần nghe bạn bè đồng nghiệp kể về cảnh làm dâu bị o ép, bắt bẻ em sợ lắm. Bản thân em là đứa đoảng, ăn nói ít khi nghĩ trước nghĩ sau thành thử, em sợ nhất cảnh sống chung với mẹ chồng. Có điều người tính chẳng bằng trời tính, lớ ngớ thế nào em lại lấy phải con 1. Vậy là ước mơ sống riêng nhà của em tan như bong bóng.

Ảnh minh họa: Nguồn internet

Mẹ chồng em ít nói, nóng tính lắm. Lơ mơ làm gì không đúng ý, bà quát luôn. Chẳng phải thế mà hồi mới về làm dâu, em chẳng sợ bà xanh mắt. Thế nhưng sống chung rồi cũng quen, cơ bản em hiểu bà chỉ nói miệng còn tâm tính tốt, thương con cái. Nói xong là thôi, tuyệt đối không để bụng.

 Nghĩ lại cũng may, sống chung với bà em được nhờ bao nhiêu thứ. Con cái đẻ không phải trông nom, mình bà cân cả 3 đứa cháu, combo từ ăn uống đến tắm giặt. Cơm nước, nhà cửa bà cũng làm gọn, vợ chồng em đi làm về chỉ việc ngồi ăn. Đặc biệt bà thương con dâu, thấy em suốt ngày đi sớm về muộn lo công việc, có khi thứ 7, chủ nhật không được nghỉ ngơi, bà lại thở dài:

“Làm để sống chứ có phải làm để chết đâu mà mẹ thấy mày cứ quần quật không nghỉ thế. Tiền quý thật nhưng sức khỏe quan trọng hơn con ạ”.

Đấy, mẹ chồng em tuyệt vời thế, chồng em lại chán thôi rồi. Lão dựa được vào bố mẹ, bản thân em cũng gánh vác hết kinh tế nên lão sống vô tâm, 35 tuổi vẫn lông bông chơi bời. Việc nay làm mai nghỉ chẳng đâu vào đâu. Đã thế cách đây hơn tháng em còn phát hiện lão cặp với một con bé cắt tóc gội đầu ở gần xưởng làm.

Biết em nghi ngờ, lão xóa dấu vết nhanh, sạch sẽ lắm. Có điều không biết anh ả ăn nằm với nhau từ bao giờ mà chiều đó ả mò tới tận nhà em ăn vạ, bảo có bầu rồi, yêu cầu chồng em phải chịu trách nhiệm.

Thật sự lúc ấy em choáng, còn không biết xử lý ra sao thì mẹ chồng đỏ mặt đi từ phòng bà xuống, gọi ngay con trai về ngồi đó 3 mặt 1 lời. Ban đầu lão nhà em còn trốn, chắc nghĩ chỉ vui chơi qua đường, không ngờ ra “sản phẩm”.

Ngồi trước mặt ả kia, bà hỏi:

“Hưng, mày có tính bỏ vợ cưới con bé này không?”

Lão nhà em cắm tăm không dám ngẩng mặt lên. Bà đập bàn cái phịch:

“Là thằng đàn ông dám làm không dám nhận. Miệng ăn thì có miệng nói thì không à? Hèn”.

 Lão nhà em run bắn, hết nhìn mẹ chuyển sang nhìn vợ:

“Con không, chỉ là… con với cô ta chẳng qua là quan hệ mua bán. Chuyện cái thai nằm ngoài ý muốn…”.

Con bé kia khóc càng to, em vẫn ngồi im để mẹ chồng xử. Bà nhìn sang cô người tình của con trai bảo:

“Cháu cũng nghe rồi đó, con bác không có ý định bỏ vợ lấy cháu. Nó nói rõ hai đứa là quan hệ đổi trác. Còn cái thai…. Cháu cứ yên tâm về nghỉ ngơi, đợi đứa trẻ ra đời, mang đi xét nghiệm AND, nếu đúng dòng giống nhà này, bác sẽ chịu trách nhiệm. Còn không bác kiện lại cháu tội vu vạ người khác đó. Bác biết cùng 1 lúc cháu “mua bán” với nhiều người lắm không riêng gì thằng Hưng đâu’.

Nói rồi mẹ chồng em ném cả đống ảnh chụp cảnh ả đó tay trong tay, tình tứ với mấy người đàn ông khác. Hóa ra mẹ chồng em biết chuyện con trai ngoại tình nên thuê người theo dõi từ lâu. Đúng dịp, bà ra tay xử cả thể.

Con bé đó bị bắt thóp rồi, không dám ăn vạ thêm. Bà nhìn sang em bảo:

“Con lấy muối tiễn vong luôn cho mẹ. Tháng cô hồn, hãm!”.

“Khách” về rồi, bà mới xử con trai. Lão nhà em hôm đó được mẹ dần cho khốn khổ.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Trả lời